Mấy hôm nay Kit bị viêm phế quản, nên ngày nào ba cũng phải chở đi xống khí dung hết. Vì bệnh nên phải nghĩ học ở nhà, hôm nay ở nhà với bà 6. Ngày mai sẽ ở nhà với bà 7 và bà Cóc.

Đọc thêm →
ba mẹ ghi lại quá trình lớn lên, những hoạt động và suy nghĩ của Kitty và Tini

Đọc thêm →

Khi thấy mẹ lên Kit cứ móc mũi và hỏi "Mẹ ơi cọng thun của con đâu rồi?", mẹ hết hồn kêu Kit nằm ngửa ra để xem, trời ạ đúng là có sợi thun trong mũi Kit thật, mũi vừa nhỏ vừa xẹp nên không cách nao lấy ra được. Bà ngoại cũng giật mình gọi điện hỏi bà ngoại Hân xem bây giờ phải làm sao để lấy sợi thun ra?
Lúc này ngoài trời mưa to mẹ và bà ngoại ẵm Kít lên taxi ghé nhà rước ngoại Hân đi thẳng đến BV Tai Mũi Họng để nhờ bác sĩ lấy sợi thun ra.
Đến BV Kit thấy vừa lạ vừa tối nên có cảm giác hơi sợ sợ rồi gọi "ông ngoại ơi, ông ngoại ơi" khi gặp Bác sĩ Kit khóc thét lên, nên mọi người phải giữ chặt tay chân để bác sĩ gắp sợi thun ra: ngoại Hân ẵm Kit, cô y tá giữ hai cái tay còn mẹ kẹp hai cái chân của Kit. Bác sĩ nhẹ nhàng dùng 1 cái kẹp có mỏ dài lấy sợi thun ra, lúc này cả nhà mới thở phào nhẹ nhõm.
Về tới nhà gặp ông ngoại Kit nói "Ông ngoại ơi con nhét sợi thun vô lỗ mũi, bác sĩ gắp ra dùm con!”. Cả nhà lại có một phen hú vía vì Kit, giống như lần Kit té từ trên giường xuống vậy.
Mẹ Kitty
Đọc thêm →